Thursday, April 3, 2014

Nhật tác 6 - 3/4/2014

Thứ Sáu Tuần IV Mùa Chay
Lời Chúa: 
 Ga 7,1-2.10.25-30
"1 Khi ấy, Chúa Giêsu đi lại trong xứ Galilêa; Người không muốn đi lại trong xứ Giuđêa, vì người Do Thái đang tìm giết Người. 2 Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do Thái. 10 Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.
25 Có một số người ở Giêrusalem nói: "Đây không phải là người họ đang tìm giết sao? 26 Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Đấng Kitô? 27 Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu".
28 Vậy lúc bấy giờ Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: "Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. 29 Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta". 30 Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giêsu, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người."
Con người khi đã quan niệm về một người như thế nào thì họ rất khó để thay đổi cách nhìn về người đó. Nếu trước kia bạn là một người tốt và bạn lỡ làm gì sai trái thì người khác cũng nói: à! Lâu lâu nó lỡ dại, nhưng bản chất nó là tốt lành! Ngược lại khi bạn là người xấu thì dù cho bạn muốn hoàn lương, làm việc thiện thì người ta vẫn e dè đề phòng bạn. Thế nên thế giới mới tuyên truyền đừng kì thị với người bị HIV, phong cùi, người mới ra tù, rồi đừng phân biệt chủng tộc,...Trong bài Tin Mừng, ta thấy các người ở Giêrusalem quan niệm về Đấng Cứu Thế mà họ hằng mong đợi là phải có gốc tích rõ ràng, phải xuất thân trong một dòng dõi quyền quý, phải là một đế vương uy nghĩ hùng dũng. Và rồi khi Đức Giêsu tỏ mình ra thì họ không chấp nhận được, vì họ còn không biết Ngài là ai, mà nếu có biết thì họ vẫn coi Chúa Giêsu là con của một thợ mộc bình thường, gia đình chẳng giàu có, cũng chẳng có liên quan tới vương quyền. Đấy, quan niệm của họ về Đấng Cứu Thế là như vậy nên khi có một người tự xưng là mình là Đấng mà họ mong đợi thì liền tìm cách bắt người. Trong suốt quá trình rao giảng về Nước Trời, Chúa Giêsu làm biết bào nhiêu là phép lạ, kể biết bao dụ ngôn, giảng dạy rất nhiều lần ở nhiều nơi. Những người Giêrusalem trong đoạn Tin Mừng họ điều biết những việc Ngài làm nhưng vẫn chối bỏ đấy thôi.
Ta hãy nhìn vào cuộc sống của ta, ta tự hỏi mình: Tôi quan niệm về Thiên Chúa của tôi như thế nào? Ngài chỉ xuất hiện trong ngôi thánh đường, trong các nhà nguyện, trong các lời kinh, khúc hát thôi hay sao. Ngài còn ở chính xung quanh cuộc sống của ta, trong gia đình của ta, trong bạn bè và những người ta gặp hằng ngày. Cách ta đối xử với họ chính là cách ta đối xử với Chúa. Xin Chúa xưa kia đã tỏ mình ra, thì ngày nay cũng tỏ mình cho ta thấy, và quan trọng hơn là ta xin Ngài cho ta sự sáng suốt để nhận ra Ngài trong cuộc sống hằng ngày.
"Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đến xin con đôi chút cơm thừa gạo rơi. Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đến xin con ly nước lã nhạt cầm hơi. 
Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đến xin con manh áo che mình lạnh căm. Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đến xin con như khách lỡ đường trọ đêm .
Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa sống cô đơn trong chốn lao tù mà thăm. Có bao giờ con thấy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa ốm đau rên than chống cơn bệnh ngày đêm. 
Nhưng con đâu, con đâu có ngờ. Bao lâu nay, bao lâu đến giờ; mỗi khi con giúp đỡ ai vì lòng yêu thương bác ái. Dù là việc đơn sơ nhỏ bé, dù là người vô danh trần thế, thì cũng là làm cho Chúa đấy thôi. 
Nhưng con nay, con nay biết rồi. Chung quanh con hai năm rõ mười; mỗi khi con giúp đỡ ai vì lòng yêu thương bác ái. Dù là việc đơn sơ nhỏ bé, dù là người vô danh trần thế, thì cũ?g là làm cho Chúa mà thôi. Kính Chúa yêu người trọn mười điều răn."

No comments:

Post a Comment