Thứ Bảy Tuần II Mùa Phục Sinh
Lời Chúa:
Ga 6,16-21
"16 Chiều đến, các môn đệ Chúa Giêsu xuống bờ biển. 17 Rồi lên thuyền, sang bên kia, trẩy về hướng Capharnaum. Trời đã tối, mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến với họ. 18 Bỗng cuồng phong thổi lên, biển động mạnh. 19 Khi chèo đi được chừng hai mươi lăm hay ba mươi dặm, thì họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, tiến lại gần thuyền, họ hoảng sợ. 20 Nhưng Người nói với họ: "Chính Thầy đây, đừng sợ". 21 Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới."
Trước biến cố ở đồi Canvê, Chúa Giêsu đã nhiều lần làm phép lạ để mạc khải Nước Trời. Sau khi sống lại, Ngài vẫn tiếp tục làm phép lạ. Hình ảnh "cuồng phong thổi lên, biển động mạnh" làm ta nhớ ngay tới một phép lạ Ngài đã làm trước kia cũng liên quan tới biển, đó là khi cùng các môn đệ ra khơi, bão tố nổi lên giữ dội, Ngài đã bắt gió phải ngừng, sóng phải lặn. Nhưng bây giờ Ngài không ở trên thuyền của các ông, mà đang đi trên mặt biển để tiến lại gần thuyền của các ông, điều này như muốn nói: ngày trước, Ngài đã ở cùng thuyền với các ông và giờ Ngài cũng muốn lên thuyền để đồng hành cùng các ông. Ta nhận thấy rằng, Ngài không hề bỏ rơi một ai, Ngài vẫn muốn bước đi cùng với các ông.
Con người mỏng giòn, yếu đuối lắm. Khi thấy một người đi trên mặt biển trong đêm tối như vậy, liệu bạn có đủ can đảm, bình tĩnh suy xét trong tình huống đó hay vẫn hoảng sợ như các môn đệ của Ngài, khó lắm. Chỉ khi Ngài cất tiếng: "Chính Thầy đây, đừng sợ" thì mọi nỗi sợ hãi, mọi nghi ngờ đều biến mất trong tích tắc, vì họ biết đó là Chúa Giêsu, là chỗ dựa vững chãi của họ. Tôi đã từng xem một bộ phim của Thái Lan có tựa đề là "Tình người duyên ma", nội dung phim là cô vợ trẻ ở nhà một mình trong khi chồng mình đang phục vụ ngoài chiến trường, cô ta gặp tai nạn và qua đời. Quá yêu chồng, cô hóa thành ma và ở lại để đợi ngày chồng trở về. Chiến tranh kết thúc, chồng cô về làng, những thay đổi bất bình thường đã làm anh ta sớm nhận ra vợ mình là một hồn ma. Nhưng vì quá yêu, anh ta vẫn vờ như không biết và chung sớm với hồn ma vợ mình như trước kia. Con người ta cái gì mà họ không biết rõ thì họ sẽ e ngại, sợ sệt, nhưng khi đã biết rõ thì mới thực sự yên tâm. Giống như anh chàng trong bộ phim đó, vì anh ta biết rõ đó là người vợ mà mình rất yêu, nên cho dù có là hồn mà đi nữa thì tình yêu đó sẽ không hề thay đổi, giả sử như kịch bản cho cô vợ xuất hiện một cách bí ẩn, lúc hiện lúc mất thì có lẽ anh chồng đã chạy mất dép rồi vì có biết đó là hồn ma của ai đâu.
Các môn đệ khi chưa biết bóng người đi trên biển là ai thì họ quá sợ hãi, nhưng khi biết đó là Chúa thì thay vào nỗi sợ hãi đó là một sự an tâm tuyệt đối.
Phong ba bão táp trong đoạn Tin Mừng cũng như những sóng gió trong cuộc đời vậy, nó làm ta sợ hãi, lo lắng. Nhưng khi có Chúa để ta dựa vào thì những sóng gió đó sẽ sớm tan biến. Ta hãy cũng cố lại niềm tin của mình, hãy biết tín thác vào Thiên Chúa trong cuộc sống, trong cuộc việc, nhất là trong sứ vụ truyền thông, vì khi những người mà ta đem Chúa cho họ thấy được niềm ta nơi ta thì họ mới có cơ sở để đặt niềm tin vào Chúa.
No comments:
Post a Comment