Thứ Hai Tuần V Mùa Chay
Lời Chúa:
Ga 8,1-11
"1 Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. 2 Và từ sáng sớm, Người lại vào trong Đền Thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. 3 Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. 4 Họ hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, 5 mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?" 6 Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. 7 Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: "Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi". 8 Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất. 9 Nghe nói thế họ rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. 10 Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: "Hỡi thiếu phụ, những người cáo chị đi đâu cả rồi? Không ai kết án chị ư?" 11 Nàng đáp: "Thưa Thầy, không có ai". Chúa Giêsu bảo: "Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa"."
Trong các bài Tin Mừng ngày trước, các luật sĩ và biệt phái mới có ý định bắt Chúa Giêsu. Còn trong bài Tin Mừng này thì họ đã bắt đầu hành động. Để bắt Chúa Giêsu, họ cần một cái cớ và người thiếu phụ chính là cái cớ mà họ đem ra. Bọn họ đã rào trước đón sau để bắt Chúa cho bằng được, nếu Chúa kết án chị này, họ cũng có cái cớ nói tại sao Người không tha tội với tư cách là Con Thiên Chúa, còn nếu Người tha tội cho chị trước mắt họ thì họ sẽ cáo buộc Người đi ngược lại với lề luật. Trong tính huống tiến thoái lưỡng nan đó, Chúa Giêsu đã phán một câu: "Ai trong các ngươi trong sạch, thì hãy ném đá chị này trước đi". Một câu nói thôi những cũng đủ cho những kẻ được cho là đạo đức, trong sạch nhất cũng phải giật mình. Họ đâu có dám đủ tự tin cho mình là trong sạch, nếu họ bất chấp, tự cho mình là trong sạch rồi ném đá chị đó thì họ lại sợ Thiên Chúa trừng phạt họ.
Trong cuộc sống hằng ngày, ta tiếp xúc với rất nhiều người thuộc đủ loại thành phần, tốt có, xấu có, lương thiện có, gian xảo có. Và khi ai đó không làm vừa lòng ta, ta lại xét đoán, lôi những chuyện xấu nhất của họ để mà bàn luận, chỉ trích. Con người ta thường ghét một ai đó thậm tệ, thì họ chỉ chờ có dịp người đó làm sai để phê phán, còn những việc tốt họ làm thì nào ai có để ý đâu. Bạn hãy nhớ một điều, khi bạn chỉ ngón tay vào một ai đó thì bốn ngón còn lại đang chỉ về bạn đó. Đã là con người thì không thể hoàn hảo được, thế nào ta cũng dính một thói hư tật xấu nào đó. Cho nên đừng phán xét ai khi bản thân mình chưa trong sạch. Khi anh em ta làm gì sai, ta hãy chân thành góp ý, giúp họ sửa sai hơn là chỉ trích, phê phán, đem họ ra bàn tán. Bởi Chúa không trách tội họ thì ta lấy quyền gì mà lên án họ.
Xin Chúa cho con nhìn nhận lại bản thân, cho con nhận ra những khuyết điểm, thói hư tật xấu, để con sửa đổi, và khi vào nhà của Chúa, con có một tâm hồn thanh sạch dâng hiến cho Ngài.
